SB 43 và Tòa Án CARE: Câu Hỏi Thường Gặp ở Cộng Đồng

Publications
8105.05

SB 43 và Tòa Án CARE: Câu Hỏi Thường Gặp ở Cộng Đồng

Bài viết này nói về các câu hỏi thường gặp ở cộng đồng về hai luật sức khỏe tâm thần mới ở California: Dự Luật Thượng Viện 43 (Tình trạng khuyết tật nặng) và Đạo Luật Hỗ Trợ, Phục Hồi và Trao Quyền cho Cộng Đồng (CARE, Community Assistance, Recovery, and Empowerment) (Tòa Án CARE). Việc thực thi cả hai luật này đang diễn ra và có thể khác nhau tùy theo từng quận. Bài viết này được cập nhật lần cuối vào ngày 6 tháng 1 năm 2026 và không chứa thông tin về các phát triển gần đây hơn.

Tuyên bố từ chối trách nhiệm: Ấn phẩm này chỉ là thông tin pháp lý và không phải là lời khuyên pháp lý về tình hình cá nhân của bạn. Nó là hiện tại kể từ ngày được đăng. Chúng tôi cố gắng cập nhật tài liệu của chúng tôi thường xuyên. Tuy nhiên, luật thường xuyên thay đổi. Nếu bạn muốn chắc chắn rằng luật không thay đổi, hãy liên hệ với DRC hoặc một văn phòng pháp lý khác.

Bài viết này nói về các câu hỏi thường gặp ở cộng đồng về hai luật sức khỏe tâm thần mới ở California: Dự Luật Thượng Viện 43 (Tình trạng khuyết tật nặng) và Đạo Luật Hỗ Trợ, Phục Hồi và Trao Quyền cho Cộng Đồng (CARE, Community Assistance, Recovery, and Empowerment) (Tòa Án CARE). Việc thực thi cả hai luật này đang diễn ra và có thể khác nhau tùy theo từng quận. Bài viết này được cập nhật lần cuối vào ngày 6 tháng 1 năm 2026 và không chứa thông tin về các phát triển gần đây hơn.

Nếu quý vị cần trợ giúp về trường hợp cụ thể, vui lòng gọi đến đường dây tiếp nhận của DRC theo số (800) 776-5746.

Dự Luật Thượng Viện 43 (2023)

Dự Luật Thượng Viện 43 là gì?

Dự Luật Thượng Viện (SB, Senate Bill) 43 gần đây đã được Thống Đốc ký duyệt vào năm 2023 và mở rộng định nghĩa về Tình Trạng Khuyết Tật Nặng. Tình Trạng Khuyết Tật Nặng là một trong các tiêu chí được sử dụng để cưỡng chế tạm giữ người có tình trạng khuyết tật. Cưỡng chế tạm giữ có nghĩa là quý vị có thể bị tạm giữ trái với ý muốn của mình.

SB 43 thay đổi định nghĩa về Tình Trạng Khuyết Tật Nặng theo hai cách:

  1. Bổ sung rối loạn sử dụng chất cấm nghiêm trọng là lý do khiến một người có thể bị cưỡng chế tạm giữ.
  2. Bổ sung việc không thể tự đảm bảo an toàn cá nhân hoặc chăm sóc y tế cần thiết là lý do khiến một người có thể bị cưỡng chế tạm giữ.

SB 43 có hiệu lực từ ngày 1 tháng 1 năm 2024, ngoại trừ ở các quận chọn trì hoãn thực thi thêm một hoặc hai năm. Tất cả các quận đều phải thực thi SB 43 trước ngày 1 tháng 1 năm 2026.

“Tình Trạng Khuyết Tật Nặng” là gì?

Định nghĩa cũ:

Định nghĩa cũ: Định nghĩa mới (SB 43):
Tình trạng một người không thể đáp ứng nhu cầu cá nhân cơ bản của mình về thực phẩm, quần áo hoặc chỗ ở do rối loạn sức khỏe tâm thần. Tình trạng một người không thể đáp ứng nhu cầu cá nhân cơ bản của mình về thực phẩm, quần áo, chỗ ở, an toàn cá nhân, hoặc chăm sóc y tế cần thiết do rối loạn sức khỏe tâm thần, rối loạn sử dụng chất cấm nghiêm trọng, hoặc rối loạn sức khỏe tâm thần và rối loạn sử dụng chất cấm nghiêm trọng xảy ra đồng thời.1

Định nghĩa các thuật ngữ mới trong “Tình Trạng Khuyết Tật Nặng” theo luật:

Thuật ngữ Định nghĩa
Rối loạn sử dụng chất cấm nghiêm trọng

Chẩn đoán rối loạn liên quan đến chất cấm đáp ứng tiêu chí chẩn đoán ở mức “nghiêm trọng” như được định nghĩa trong phiên bản mới nhất của Sổ Tay Hướng Dẫn Chẩn Đoán và Thống Kê Rối Loạn Tâm Thần (DSM, Diagnostic and Statistical Manual of Mental Disorders).

DSM định nghĩa “nghiêm trọng” là đáp ứng từ 6 trong số 11 tiêu chí về rối loạn:

  • Sử dụng với lượng lớn hơn hoặc trong thời gian dài hơn so với dự định.
  • Nỗ lực giảm liều lượng hoặc bỏ hẳn không thành công.
  • Dành quá nhiều thời gian để tìm kiếm, sử dụng, say xỉn và hồi phục sau tác dụng của chất gây nghiện. 
  • Cảm giác thèm muốn hoặc khao khát mãnh liệt muốn sử dụng chất gây nghiện.
  • Không hoàn thành các nghĩa vụ quan trọng.
  • Tiếp tục sử dụng bất chấp các vấn đề xã hội/quan hệ cá nhân.
  • Các hoạt động/sở thích bị giảm bớt hoặc từ bỏ.
  • Sử dụng thường xuyên trong các tình huống nguy hiểm thực chất.
  • Tiếp tục sử dụng bất chấp các vấn đề về thể chất hoặc tâm lý do sử dụng gây ra hoặc làm trầm trọng thêm.
  • Chịu đựng.
  • Sống khép kín.
An toàn cá nhân Khả năng một người có thể sống sót an toàn trong cộng đồng mà không bị cưỡng chế giam giữ hoặc điều trị.
Chăm sóc y tế cần thiết Dịch vụ chăm sóc được một chuyên gia y tế được cấp phép, trong khi hoạt động trong phạm vi hành nghề của họ, xác định là cần thiết để ngăn ngừa tình trạng bệnh lý thể chất hiện có xấu đi một cách nghiêm trọng mà nếu không được điều trị thì nhiều khả năng dẫn đến chấn thương cơ thể nghiêm trọng.

Vậy điều này thực sự có nghĩa gì?

Cảnh sát hoặc người được quận chỉ định có thể ra lệnh tạm giữ ai đó nếu họ xác định người đó: 

  1. Có vấn đề sức khỏe tâm thần hoặc rối loạn sử dụng chất cấm nghiêm trọng; và
  2. Không thể tự đáp ứng các nhu cầu cơ bản của bản thân như thức ăn, quần áo, chỗ ở, an toàn cá nhân hoặc chăm sóc y tế cần thiết. 

Một người có thể được coi là có tình trạng khuyết tật nặng nếu, do rối loạn sức khỏe tâm thần hoặc rối loạn sử dụng chất gây nghiện nghiêm trọng, họ:

  • Không ăn đủ để sống sót,
  • Không có khả năng duy trì chỗ ở, 
  • Từ chối điều trị y tế với thương tích nghiêm trọng.

Điều này không áp dụng nếu người đó không có chứng rối loạn sức khỏe tâm thần hoặc rối loạn sử dụng chất gây nghiện nghiêm trọng. 

Việc bị tạm giữ không tự nguyện với lý do "Tình Trạng Khuyết Tật Nặng" có thể dẫn đến việc bị giám hộ trong tương lai.

Quy định 5150 là gì?

Điều khoản 5150 là một mục trong luật tiểu bang cho phép tạm giữ một người không tự nguyện tại cơ sở được chỉ định LPS (ví dụ: bệnh viện, trung tâm y tế hoặc cơ sở chăm sóc sức khỏe) trong tối đa 72 giờ (3 ngày).2

Một người có thể bị tạm giữ theo quy định 5150 nếu họ đáp ứng một trong ba tiêu chí sau: 

  1. Gây nguy hiểm cho bản thân
  2. Gây nguy hiểm cho người khác
  3. Tình trạng khuyết tật nặng

Quy định 5150 có thể được kích hoạt bởi một sĩ quan cảnh sát hoặc nhân viên an ninh khác, hoặc bởi một người được cơ quan sức khỏe hành vi của quận chấp thuận.

Theo quy định 5150, cơ quan thực thi pháp luật, xe cứu thương, hoặc những người có thẩm quyền khác có thể tạm giữ một người và vận chuyển người đó đến một cơ sở để thẩm định và đánh giá sức khỏe tâm thần.

Quy định 5150 không phải là lệnh bắt giữ hình sự và không có quyền tiến hành xét xử tại bệnh viện.

Quy định 5150 không cho phép cưỡng chế dùng thuốc hoặc điều trị y tế.3

Trong thời gian tạm giữ này, bệnh viện sẽ đánh giá quý vị để xác định các bước tiếp theo. Họ không cần phải giữ quý vị trong viện trong toàn bộ 72 giờ nếu họ tin rằng quý vị không cần phải ở đó.4

Sau 72 giờ tạm giữ theo quy định 5150 thì sao?

Sau khi hết 72 giờ, quý vị có thể:

  • Được phóng thích theo quy định 5150 và cho xuất viện,
  • Được nhập viện với tư cách bệnh nhân tự nguyện để tiếp tục điều trị, hoặc
  • Tiếp tục bị cưỡng chế tạm giữ dưới một hình thức tạm giữ khác.

Để biết thêm thông tin về Đạo Luật Lanterman Petris Short (LPS), xem bài viết dài hơn của chúng tôi tại đây

Nơi tạm giữ theo SB 43 là ở đâu?

SB 43 sẽ không thay đổi nơi tạm giữ các cá nhân để điều trị sức khỏe tâm thần. Tuy nhiên, SB 43 mở rộng định nghĩa về tình trạng khuyết tật nặng để bao gồm rối loạn sử dụng chất cấm nghiêm trọng.

Đạo luật CARE (Tòa án CARE)

Tòa Án CARE là gì?

Tòa án CARE là luật của tiểu bang California được ban hành theo SB 1338 (2022). Tất cả các quận đều được yêu cầu thực thi Tòa Án CARE bắt đầu từ ngày 1 tháng 12 năm 2024.

Ai hội đủ điều kiện bị áp dụng Tòa án CARE?

Tòa án CARE không áp dụng cho tất cả tình trạng khuyết tật sức khỏe tâm thần. Cụ thể, một người phải mắc chứng rối loạn tâm thần phân liệt, rối loạn lưỡng cực loại I có triệu chứng loạn thần, hoặc các rối loạn loạn thần khác mới đủ điều kiện.5

Chẩn đoán đủ điều kiện Chẩn đoán không đủ điều kiện

Rối loạn phổ tâm thần phân liệt:

  • Tâm thần phân liệt
  • Rối loạn phân liệt cảm xúc
  • Rối loạn dạng phân liệt
  • Rối loạn phổ tâm thần phân liệt đặc thù khác và Rối loạn tâm thần khác
  • Rối loạn tâm thần phân liệt không xác định và Rối loạn tâm thần khác
  • Rối loạn lưỡng cực loại I có biểu hiện loạn thần

Rối loạn tâm thần khác bao gồm:

  • Rối loạn tâm thần ngắn hạn
  • Rối loạn hoang tưởng
  • Rối loạn nhân cách phân liệt
  • Rối loạn tâm thần do dược chất
  • Hội chứng căng trương lực liên quan đến rối loạn tâm thần khác
  • Hội chứng căng trương lực không xác định
  • Rối loạn tâm thần do tình trạng y tế chung
  • Hội chứng căng trương lực liên quan đến tình trạng y tế khác
  • Trầm cảm nặng có biểu hiện loạn thần
  • Rối loạn lưỡng cực loại 2 có biểu hiện loạn thần
  • Bất kỳ rối loạn liên quan đến chất gây nghiện nào khác không được liệt kê, bao gồm cả rối loạn tâm thần chỉ do say xỉn hiện tại
  • Chấn thương sọ não
  • Tự kỷ
  • Sa sút trí tuệ
  • Tình trạng thuộc hệ thần kinh

Quý vị không cần phải là người vô gia cư để đủ điều kiện. Một người phải từ 18 tuổi trở lên mới đủ điều kiện.

Ai có thể nộp đơn thỉnh cầu theo Tòa Án CARE?6

A CARE Act petition starts the court-ordered response. The petition can be filed by:

  • Đơn thỉnh cầu theo Đạo Luật CARE bắt đầu quy trình theo lệnh của tòa án. Đơn thỉnh cầu có thể được nộp bởi:
  • Một số thành viên gia đình bao gồm vợ/chồng, con cái, cha mẹ, anh chị em hoặc ông bà
  • Bạn cùng phòng
  • Nhân viên phản ứng nhanh đã nhiều lần tương tác với bị đơn, bao gồm cảnh sát, Kỹ thuật viên cấp cứu y tế (EMT, Emergency Medical Technicians), nhân viên y tế, lính cứu hỏa hoặc nhân viên ứng phó khủng hoảng cơ động
  • Giám đốc cơ quan sức khỏe hành vi quận nơi bị đơn cư trú
  • Giám đốc dịch vụ bảo vệ người lớn quận nơi bị đơn cư trú
  • Giám đốc của tổ chức công cộng hoặc phi lợi nhuận cung cấp dịch vụ sức khỏe hành vi cho bị đơn
  • Giám đốc bệnh viện của bệnh viện nơi bị đơn nhập viện
  • Nhà cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe hành vi đã giám sát quá trình điều trị hoặc cung cấp phương pháp điều trị cho cá nhân
  • Người giám hộ công hoặc người bảo hộ công của quận nơi bị đơn có mặt hoặc được cho là có mặt một cách hợp lý
  • Giám đốc chương trình dịch vụ sức khỏe Người Bản Địa California hoặc cơ quan sức khỏe hành vi bộ lạc California
  • Thẩm phán của tòa án bộ lạc ở California

Các đối tượng trong Tòa Án CARE7

  • Bị đơn/Người tham gia: Cá nhân đang được đánh giá hoặc đang trải qua quy trình CARE.
  • Người hỗ trợ tình nguyện: Một người lớn được bị đơn chọn để hỗ trợ trong suốt quy trình CARE và thúc đẩy ưu tiên, lựa chọn và quyền tự chủ của bị đơn. Lưu ý: Người này không theo dõi lịch xét xử tại tòa án.
  • Bên nộp đơn: Cá nhân đã nộp đơn thỉnh cầu để yêu cầu bị đơn được xem xét tham gia quy trình CARE. Ví dụ về bên nộp đơn bao gồm thành viên gia đình, chuyên gia sức khỏe tâm thần, nhân viên phản ứng nhanh, nhân viên tiếp cận người vô gia cư, hoặc bạn cùng phòng/bạn cùng nhà. Sau phiên điều trần trước tòa án đầu tiên, Phòng Sức Khỏe Hành Vi Quận sẽ đảm nhận vai trò bên đệ đơn.
  • Luật sư của Bị đơn: Trợ giúp pháp lý / Luật sư bào chữa công: Họ có trách nhiệm đại diện cho quyền lợi và lợi ích của bị đơn. Họ được tòa án chỉ định và cung cấp dịch vụ bất kể khả năng chi trả của bị đơn như thế nào.
  • Luật sư của Phòng Sức Khỏe Hành Vi: Họ chịu trách nhiệm đại diện cho phòng sức khỏe hành vi quận. Cá nhân này có thể là công tố quận hoặc luật sư được chỉ định khác.
  • Thẩm phán: Thẩm phán đóng vai trò là người phân xử trung lập. Trừ khi có tranh chấp, họ sẽ xử lý trường hợp trong không khí thân thiện, không đối nghịch.
  • Cơ Quan Sức Khỏe Hành Vi Quận: Các cơ quan sức khỏe hành vi quận và đội ngũ của họ có trách nhiệm tham gia điều trị sức khỏe tâm thần cho bị đơn và kết nối họ với các dịch vụ bổ sung. Các cá nhân này có thể bao gồm nhà cung cấp có hợp đồng, người kê toa, và/hoặc người chăm sóc.
  • Nhà Cung Cấp Hỗ Trợ Nhà Ở và Cộng Đồng: Bị đơn có thể được kết nối với các nhà cung cấp hỗ trợ nhà ở và cộng đồng thông qua quy trình CARE.

Điều gì sẽ diễn ra khi có người khởi động quy trình Tòa Án CARE?

Đây là các bước sau khi có người nộp đơn thỉnh cầu:

  1. Nếu đơn thỉnh cầu được nộp bởi một bên không phải là cơ quan sức khỏe hành vi của quận, tòa án sẽ yêu cầu cơ quan điều tra xem bị đơn có đáp ứng các tiêu chí của chương trình CARE hay không.
  2. Thẩm phán sẽ quyết định liệu người đó có khả năng đáp ứng tiêu chí CARE hay không dựa trên báo cáo.
  3. Trong khi đó, cơ quan sức khỏe hành vi của quận sẽ cố gắng thuyết phục bị đơn tham gia các dịch vụ tự nguyện và báo cáo với tòa án về kết quả của những nỗ lực này. 
  4. Nếu thẩm phán quyết định rằng người đó có khả năng đáp ứng các tiêu chí CARE, thẩm phán sẽ ấn định ngày trình diện đầu tiên (14 ngày) và chỉ định luật sư đại diện cho bị đơn. Bị đơn cũng có thể chọn một người hỗ trợ tình nguyện tại đây.
  5. Trong lần trình diện ban đầu, nếu đơn thỉnh cầu được nộp bởi một bên không phải là cơ quan sức khỏe hành vi của quận, bên nộp đơn ban đầu sẽ bị thay thế và giám đốc của cơ quan sức khỏe hành vi của quận sẽ trở thành bên nộp đơn. Phiên trình diện ban đầu có thể bao gồm phiên điều trần về nội dung vụ việc, hoặc phiên điều trần có thể được tiến hành riêng.8
  6. Tại phiên điều trần về nội dung vụ việc, thẩm phán sẽ quyết định xem người đó có đủ điều kiện theo tiêu chí CARE hay không. Sau phiên điều trần về nội dung vụ việc, tòa án sẽ ấn định phiên điều trần quản lý vụ việc (14 ngày).
  7. Chủ đề của phiên điều trần quản lý vụ việc là liệu có xây dựng “Thỏa thuận CARE” hay không.
    1. Nếu bị đơn, luật sư của bị đơn và tòa án thống nhất về thỏa thuận CARE thì sẽ ấn định phiên điều trần tiếp theo trong 60 ngày. Tòa án cũng có thể thực hiện thay đổi cho thỏa thuận CARE trước khi phê duyệt.
    2. Nếu bị đơn, luật sư của bị đơn và thẩm phán không thống nhất về thỏa thuận CARE thì tòa án sẽ ra lệnh thực hiện một đánh giá lâm sàng khác.
  8. Cơ quan sức khỏe hành vi quận tiến hành một đánh giá khác để đưa ra các khuyến nghị cho Kế hoạch CARE.
  9. Trong vòng 21 ngày sẽ có phiên điều trần đánh giá lâm sàng: Tại phiên điều trần đánh giá lâm sàng,
    1. Cơ quan sẽ báo cáo với tòa án về kết quả chẩn đoán lâm sàng của bị đơn, liệu họ có đủ năng lực pháp lý để đưa ra chấp thuận có hiểu biết về thuốc hướng thần hay không, và bất kỳ thông tin bổ sung cũng như khuyến nghị nào về các dịch vụ và hỗ trợ.
    2. Tòa án sẽ xem xét thêm các bằng chứng khác, bao gồm cả lời khai của các nhân chứng.
    3. Tòa án có thể yêu cầu bị đơn, luật sư của bị đơn, người hỗ trợ tình nguyện và cơ quan sức khỏe hành vi cùng nhau xây dựng kế hoạch CARE.
  10. Các bên nộp một đề xuất chung hoặc các đề xuất riêng cho Kế hoạch CARE.
    1. Cơ quan sức khỏe hành vi của quận trình bày Kế hoạch CARE.9
    2. Sau đó, tòa án sẽ ấn định một phiên điều trần khác để xem xét Kế hoạch CARE trong vòng 14 ngày.
  11. Phiên điều trần xem xét kế hoạch CARE: Tại phiên điều trần tiếp theo này, thẩm phán có thể phê duyệt Kế hoạch CARE. Theo đó, quy trình CARE kéo dài cả năm sẽ bắt đầu.
    1. Trong phiên điều trần xem xét kế hoạch CARE, tòa án sẽ quyết định bị đơn có đủ năng lực đưa ra chấp thuận có hiểu biết hay không. Nếu tòa án cho rằng người đó không có năng lực đưa ra chấp thuận có hiểu biết thì Kế hoạch CARE có thể yêu cầu dùng thuốc ổn định cần thiết về y tế.10
    2. Với Kế hoạch CARE, các phiên điều trần đánh giá trạng thái diễn ra 60 ngày một lần.

Xin lưu ý rằng tính đến khi bắt đầu quy trình CARE kéo dài cả năm, một cá nhân đã được đánh giá lâm sàng hai lần và trình diện tại tòa ít nhất bốn lần.11

Thỏa thuận CARE và Kế hoạch CARE khác nhau ở điểm gì?

Thỏa thuận CARE được ký kết giữa cá nhân, phòng sức khỏe hành vi quận, người biện hộ cho cá nhân, và luật sư của cá nhân. Thỏa thuận CARE phải được tòa án phê duyệt. Mặc dù tiểu bang nói là Thỏa thuận CARE này có tính chất tự nguyện nhưng thẩm phán có quyền thực hiện thay đổi đối với Thỏa thuận CARE trước khi phê duyệt. Lộ trình Thỏa thuận CARE sẽ được kiểm tra theo dõi sau mỗi 60 ngày kể từ khi thỏa thuận bắt đầu. Trong quá trình kiểm tra theo dõi thì sẽ phải trình diện trước tòa thêm nhiều lần.

Kế hoạch CARE là tài liệu theo lệnh tòa án. Cá nhân và luật sư của cá nhân không nhất thiết phải đồng ý với Kế hoạch CARE giống như với Thỏa thuận CARE.

Cả hai đều được giả định là kéo dài 1 năm và kết hợp các dịch vụ khác nhau.

Kế hoạch CARE có thể bao gồm những gì?

Kế hoạch CARE là kế hoạch điều trị cả năm theo lệnh tòa án. Kế hoạch điều trị này có thể bao gồm thuốc ổn định theo lệnh tòa án. Tùy theo từng quận và mức độ sẵn có của dịch vụ, các dịch vụ khác như tư vấn và nhà ở có thể được cung cấp. Tòa án có thể ra lệnh tổ chức phiên điều trần trạng thái để theo dõi xem một người có tuân thủ Kế hoạch CARE hay không.

Kế hoạch có thể bao gồm nhà ở và các dịch vụ hỗ trợ khác, mặc dù không thể đảm bảo tuyệt đối rằng các dịch vụ này sẽ được cung cấp và bị đơn có thể phải chờ đợi rất lâu để tiếp cận các dịch vụ này. Nhà cung cấp dịch vụ nhà ở bao gồm nhà ở hỗ trợ lâu dài, nhà ở vừa túi tiền, nhà ở tạm thời/chuyển tiếp, và Nhà ở Kết Nối Sức Khỏe Hành Vi. Nhà cung cấp hỗ trợ cộng đồng có thể cung cấp dịch vụ xã hội được tài trợ thông qua chương trình Thu Nhập An Sinh Bổ Sung/Trợ Cấp Bổ Sung của Tiểu Bang (SSI/SSP, Supplemental Security Income/State Supplementary Payment), hỗ trợ tài chính cho người nhập cư, CalWORKs, Chương Trình Hỗ Trợ Thực Phẩm California, Chương Trình Dịch Vụ Hỗ Trợ Tại Gia và CalFresh. 

Thuốc ổn định theo lệnh tòa án là gì?

Court-ordered stabilization medications can include anti-psychotic drugs. They are not the same as involuntary medication because they cannot be forcibly administered. Though they cannot be forcibly administered, failure to take the medication according to the plan can result in further actions from the court, like referral to conservatorship. Although is legally different from “involuntary medication,” this is still coercive.

Các thuốc này có thể bao gồm:12

  • Amitriptyline-perphenazine (Duo-Vil, Etrafon, Triavil, Triptafen)
  • Aripiprazole (Abilify)
  • Asenapine (Saphris)
  • Brexpiprazole (Rexulti)
  • Cariprazine (Vraylar)
  • Chlorpromazine (Thorazine)
  • Clozapine (Clozaril)
  • Fluphenazine
  • Haloperidol (Haldol)
  • Iloperidone (Fanapt)
  • Loxapine
  • Lumateperonee (Caplyta)
  • Lurasidone (Latuda)
  • Molindone
  • Olanzapine (Zyprexa)
  • Paliperidone (Invega Sustenna)
  • Perphenazine
  • Prochlorperazine
  • Quetiapine (Seroquel)
  • Risperidone (Risperdal)
  • Thioridazine
  • Thiothixene
  • Trifluoperazine (Stelazine)
  • Ziprasidone (Geodon)

Nếu tôi không có mặt tại phiên điều trần Tòa án CARE thì sao?

Thẩm phán có toàn quyền quyết định cách xử lý người không tham gia hoặc không tuân thủ điều trị. Các quận có kế hoạch xử lý vấn đề này theo cách khác nhau.13 Không có hậu quả cụ thể nào được nêu trong quy chế trong trường hợp không có mặt trong thủ tục tố tụng ban đầu tại tòa án. Một người có thể bị đưa vào diện giám hộ nếu không tuân thủ quy trình Tòa án CARE ở bất kỳ bước nào. Thẩm phán cũng có thể quyết định bác bỏ thủ tục tố tụng.

Tôi muốn nhận một số trợ giúp từ Kế hoạch CARE, chẳng hạn như nhà ở, nhưng tôi không muốn dùng thuốc. Điều gì sẽ xảy ra?

Nếu không tuân thủ bất kỳ phần nào của Kế hoạch CARE thì tòa án có thể thực hiện các hành động bổ sung như đề nghị áp dụng quyền giám hộ.

Nếu các thủ tục LPS, chẳng hạn như quy định 5150 hoặc quyền giám hộ, diễn ra trong 6 tháng thì chi tiết về việc không tuân thủ Kế hoạch CARE sẽ được coi là bằng chứng. Tuy nhiên, các tài liệu thường không bao gồm thông tin về việc không dùng thuốc.14

Tòa án CARE có phải là một chương trình hỗ trợ nhà ở không?

Không.

Không có quỹ nhà ở gắn với hoạt động thực thi Tòa án CARE.

Người tham gia Tòa án CARE có thể được ưu tiên tham gia chương trình nhà ở kết nối hiện có. Tuy nhiên, các bị đơn cho biết thời gian chờ đợi rất lâu và việc tham gia quy trình Tòa án CARE không giúp cá nhân tiếp cận được các dịch vụ không có sẵn thông qua các con đường khác.15

Ai sẽ đại diện cho tôi trong phiên điều trần tòa án CARE của tôi?

Các cá nhân phải trình diện theo thủ tục tố tụng Tòa án CARE có quyền mời luật sư đại diện ở tất cả giai đoạn.16 Một số quận đã ký hợp đồng với các tổ chức trợ giúp pháp lý để đại diện cho các cá nhân trong phiên điều trần Tòa án CARE của họ. Ở các quận khác, luật sư công có thể đại diện cho bị đơn. Điều này sẽ khác nhau tùy từng quận.

Tôi có phải tuân thủ kế hoạch điều trị theo Tòa án CARE không?

Nếu quý vị không tuân thủ, tòa án có thể cho rằng không có phương án điều trị thay thế ít hạn chế hơn cho quý vị và đề nghị áp dụng quyền giám hộ.17

Tuy nhiên, các quận có quyền quyết định cụ thể về cách tiếp cận trường hợp này. Nếu quý vị không tuân thủ thì cũng không tự động có nghĩa là quý vị bị áp dụng quyền giám hộ.

Nếu quận không cung cấp các dịch vụ được nêu trong Kế hoạch CARE hoặc Thỏa thuận CARE thì sao? 

Nếu quận không cung cấp các dịch vụ hoặc hỗ trợ theo quy định trong Kế hoạch CARE hoặc Thỏa thuận CARE, tòa án có thể can thiệp. Thẩm phán phải báo cáo việc không tuân thủ này cho Thẩm phán chủ tọa của tòa án cấp cao. Nếu Thẩm phán chủ tọa nhận thấy có bằng chứng rõ ràng và thuyết phục rằng quận đã vi phạm nghiêm trọng các quy định, họ có thể áp đặt các khoản phạt tiền với quận.18 Các khoản tiền phạt này được chuyển vào quỹ giám sát trách nhiệm của tiểu bang. Nếu quý vị cho rằng Kế hoạch hoặc Thỏa thuận CARE của mình không được tuân thủ, hãy nêu vấn đề này tại phiên điều trần tiếp theo hoặc thông báo ngay cho luật sư để tòa án có thể giải quyết.

Tòa án CARE và SB 43 có thể dẫn tới quyền giám hộ như thế nào?

Nếu quý vị phải trình diện theo thủ tục tố tụng Tòa án CARE và không tuân thủ kế hoạch điều trị, tòa án cho rằng không có biện pháp điều trị phù hợp nào khác ít hạn chế hơn, điều này sẽ dẫn đến đề nghị áp dụng quyền giám hộ.

SB 43 làm cho việc áp dụng quyền giám hộ một cá nhân trở nên dễ dàng hơn bằng cách mở rộng định nghĩa về Tình Trạng Khuyết Tật Nặng. Tình Trạng Khuyết Tật Nặng là căn cứ để cưỡng chế tạm giữ hoặc áp dụng quyền giám hộ cho một cá nhân.

Tôi có thể khiếu nại quyền giám hộ sức khỏe tâm thần như thế nào?

Xem bài viết của chúng tôi về chủ đề này:
Sổ tay Cáo tị Quyền bảo hộ Sức khỏe Tâm thần